Anh ấy không thua vào lúc đêm muộn. Anh ấy thua từ buổi chiều. Nhưng lòng vẫn chưa thể buông.
Thưa các bạn, câu chuyện này xảy ra ở Trung Quốc. Một người đàn ông kết thúc ván cờ tướng vào khoảng 5 giờ chiều. Anh thua. Một trận thua lặng lẽ. Không tranh cãi. Không đòi đánh lại. Chỉ là có một thế cờ cứ khiến anh lấn cấn mãi không thôi.
Thay vì về nhà, anh vẫn ngồi lại bên bàn cờ. Rồi trời bắt đầu đổ mưa.
Suốt bốn tiếng đồng hồ, anh cứ ngồi đó. Không lướt điện thoại. Không hờn dỗi. Chỉ đơn giản là tua lại ván cờ trong đầu mình. Từng nước đi. Từng quyết định. Đâu là lúc cán cân thay đổi? Đâu là nơi sai lầm bắt đầu?
Vợ anh ra gọi anh vào nhà. Mưa đã nặng hạt. Trời đã về khuya. Nhưng anh từ chối. Không phải vì anh đang bực bội. Mà vì anh chưa “xong” việc với chính mình.
Mãi đến 9 giờ tối, anh mới đứng dậy và bước vào nhà.
Đây không phải là sự ám ảnh với bàn cờ. Đây là câu chuyện về trách nhiệm. Những người chơi cờ tướng không coi thất bại là vận xui. Thua nghĩa là có gì đó đã sai. Là chiến thuật. Là phán đoán. Là sự kiên nhẫn. Và chừng nào chưa hiểu rõ “tại sao”, thì ván cờ ấy vẫn chưa kết thúc.
Hầu hết chúng ta thường vội vã lướt qua thất bại. Ta tìm cách xao nhãng. Ta xoa dịu nó. Ta quên nó đi. Nhưng người đàn ông này thì không. Anh chọn ở lại với sai lầm của mình cho đến khi tìm ra câu trả lời.
Có lẽ đó là lý do vì sao câu chuyện này lại ám ảnh đến thế. Bởi vì đôi khi, điều khó khăn nhất chẳng phải là chấp nhận thất bại — mà là dám nhìn thẳng vào nước đi sai lầm đã tạo nên thất bại ấy.

nguồn Wild Heart
Hãy ở lại với sai lầm của mình cho tới khi tìm thấy câu trả lời
Từng nước đi. Từng quyết định. Đâu là lúc cán cân thay đổi? Đâu là nơi sai lầm bắt đầu?
Thua có nghĩa là có gì đó đã sai
Là chiến thuật?
Là phán đoán?
Là sự kiên nhẫn?Và chừng nào chưa hiểu rõ “TẠI SAO” thì ván cờ ấy chưa kết thúc
Hầu hết chúng ta thường vội vã lướt qua thất bại. Ta tìm cách xao nhãng. Ta xoa dịu nó. Ta quên nó đi. Nhưng người đàn ông này thì không. Anh chọn ở lại với sai lầm của mình cho đến khi tìm ra câu trả lời.